|
Trong đền thờ các chư thần của World Cup
17 lần 11, bình thường là 187, nhưng trong bóng
đá, các bài tính không phải bao giờ cũng đơn giản như
thế. Bằng chứng là 17 cúp thế giới cho đến nay đã sản
sinh ra chính xác là 155 nhà vô địch. Bởi vì một phần là
do 11 trong số những người hạnh phúc đã có cơ hội được
đăng quang hai lần, và mặt khác, bởi vì World Cup
Argentina 78 đã mang lại vinh dự cho 13 người thay vì 11
người bởi lối đá từ đây đã quen thuộc với việc thay
người trong trận đấu. Sau đó, Espana 82 cũng có 13 nhà
vô địch và Mexico 86, Italia 90 cũng cho phép mỗi kỳ có
12 người được đăng quang... Bản danh sách nhỏ này không
có mục đích gì khác ngoài việc viết lại lịch sử của 17
đền thờ các chư thần qua danh sách 155 vị thánh. Và bên
cạnh đó, cũng không quên đề cập đến 2 đội tuyển trong mơ
đã chiến thắng vào năm 1970 và 1974.
Urugoay 1930:
Ballesteros - Nazzasi, Maschroni - Andrade - Fernandez,
Gestido - Dorado, Scarone, Castro, Cea, Iriarte
HLV: Suppici
Italia 1934:
Combi - Monzeglio, Allemandi - Ferraris, Monti,
Bertolini - Guaita, Meazza, Schiavio, Ferrari, Orsi
HLV: Pozzo
Italia 1938:
Olivieri - Foni, Rava - Serantoni, Andreolo, Locatelli -
Biavati, Meazza, Piola, Ferrari, Colaussi
HLV: Pozzo
Urugoay 1950:
Maspoli - M.Gonzales, Tejera, Gambetta, Varela, Andrade
- Giggia, Perez, Miguez, Schiaffino, Moran
HLV: Lopez
CHLB Đức 1954:
Turek - Posipal, Liebrich, Kohlmeyer - Eckel, Mai -
Rahn, Morlock, O.Walter, F.Walter, Schaefer
HLV: Hergerger
Brazil 1958:
Gilmar - D.Santos, Bellini, Orlando, N.Santos - Zito,
Didi - Garrincha, Vava, Pele, Zagalo
HLV: Feola
Brazil 1962:
Gilmar - D.Santos, Zozimo, Mauro, N.Santos - Zito, Didi
- Garrincha, Vava, Amarildo, Zagalo
HLV: Moreira
Anh 1966:
Banks - Cohen, J.Charlton, Moore, Wilson - Stiles,
B.Charlton - Ball, Hurst, Hunt, Peters
HLV: Ramsey
Brazil 1970:
Felix - Carlos Alberto, Brito,
Piazza, Everaldo - Clodoaldo, Gerson - Jairzinho,
Tostao, Pele, Rivelino
HLV: Zagalo
Được dẫn dắt bởi Nhà vua Pelé đang
ở đỉnh cao của nghệ thuật đá bóng, đội tuyển Brazil năm
1970 mãi mãi khắc sâu trong trí nhớ của mọi người. Trước
hết bởi vì đây là lần đăng quang lần thứ ba ở Cúp thế
giới tại Mexico, từ 21-5 đến 21-6-1970, cho phép họ giữ
hẳn chiếc Cúp thế giới "Jules Rimet" đầu tiên mà Urugoay
đưa ra đặt cuộc 40 năm trước đó. Sau đó là do nguyên
nhân kỳ công, chưa bao giờ được thực hiện sau chiến
tranh, một đội tuyển đã giành được tất cả những trận đấu
mà không cần phải nhờ đến các hiệp phụ hay các cú sút
luân lưu. Cuối cùng là do lối đá óng ánh, rực rỡ nhiều
mầu sắc và ngoạn mục mà đội bóng này phô diễn mà từ
trước đó chưa có đội nào có thể sánh bằng. Không hề
phóng đại nếu cho rằng đội tuyển Brazil năm đó đã đạt
đến sự hoàn thiện, chính là vì đội bóng do Mario Zagalo
làm HLV như là một sự pha trộn tuyệt vời giữa kỹ thuật,
giữa chiến thuật thông minh và trái tim, những ưu điểm
hiếm khi tập hợp trong cùng một đội bóng, lại được bổ
sung thêm bởi thiên tài đang tỏa sáng của Pelé.
CHLB Đức 1974:
Maier - Vogts, Schwarzenbeck,
Beckenbauer, Breitner - Hoeness, Overath, Bonhof -
Grabowski, Muller, Hoelzenbein
HLV: Schoen
Một cơ cấu tổ chức xuất sắc, những
sự phối hợp tự động hóa được điều chỉnh hoàn hảo, một
chân sút ngoại hạng, một thủ môn cực kỳ, một libero đế
vương và một chút may mắn; đó là những thành phần tạo
nên chiến thắng chung cuộc của CHLB Đức trong Cúp Thế
giới được tổ chức ngay trên đất nước họ năm 1974. Đội
tuyển được hợp thành dựa trên bộ khung quan trọng (6 cầu
thủ) của Bayern Munich, là CLB đoạt Cúp C1 trong cùng
năm đó. Schoen đã quyết định từ đầu cuộc chơi là tình
nguyện để cho Gunther Netzer, người mà ông thích hơn
Overath, ngồi ngoài cuộc. Được bổ sung với Vogts,
Bonhof, Grabowski và Hoelzenbein, sau đó, Bayern này
hoàn thiện cơ hội và những ưu điểm đặc biệt trước khung
thành của Gerd Muller. Họ đã đi đến cùng trước Thụy Điển
và rồi trước Ba Lan trong một trận đấu quyết định trên
sân cỏ ngập nước. Và cuối cùng người ta cho rằng chiến
thắng ở trận chung kết trước Hà Lan đã làm cho khán giả
trên SVĐ Olympic Munich phải hồi hộp cho đến hồi còi kết
thúc trận đấu.
Argentina 1978:
Fillol - Olguin, Luis Galvan, Passarella, Tarantini -
Ardiles (Larrosa, 65'), Gallego, Kempes - Bertoni,
Luque, Ortiz (Houseman, 74')
HLV: Menotti
Italia 1982:
Zoff - Gentile, Cabrini, Scirea, Bergomi - Collovati,
Orialli, Tardlli, Conti - Rossi, Graziani (Altobelli, 8'
& Causio, 89')
HLV: Bearzot
Argentina 1986:
Pumpido - Cucuffio, Olarticoechea, Ruggeri, Batista -
Brown, Burruchage (Trobbiani, 89'), Giusti, Maradona -
Valdano, Enrique
HLV: Bilardo
CHLB Đức 1990:
IIIgner - Brehme, Augenthaler, Kohler, Berthold (Reuter,
72') - Buchwald, Hassler, Mathaus, Littbarski - Voller,
Klinsmann
HLV: Beckenbauer
Brazil 1994:
Taffarel - Santos, Aldair, Ricardo, Branco, - Dunga,
Silva, Mazinho, Zinho - Bebeto, Romario
HLV: Parreira
Pháp 1998:
Barthez - Lizarazu, Desailly, Karembeu, Thuram, -
Deschamps, Zidane, Petit, Djorkaeff (Viera 76') -
Guivarch, Dungarry
HLV: Jacquet
Brazil 2002:
Marcos - Carlos, Junior, Sylva, Cafu, - Lucio, Edmilson,
Kleberson, Ronaldinho (Paulista 85') - Rivaldo, Ronaldo
(Denilson 85')
HLV: Scolari
|